đó phun nước bọt vào người cô. Cha cô đến, dạt họ ra, và dắt cô đi.
----
- Cha à?
- Ừm…
- Con vẫn không hiểu được..
- …
- Anh ấy đã đứng đó. Anh ấy thấy con….anh ấybước đi.
- …
- Con nhìn thấy…và con biết, anh ấy hoàn toànkhông tin con…
- Thuyên à..
- Anh ấy…chỉ tin điều anh ấy thấy dù con không làm…cũng như những người ấy…chỉ xem con là một đứa chẳng ra gì….là rác rưởi…
- Không đâu, con gái, nhìn cha đi…
Người cha ấy, kìm nén hết tất cả nổi niềm củamình, xoay khuôn mặt của đứa con gái yếu ớtvề phía mình để khẳng định một điều mà ôngsẽ làm.
- Cha sẽ tìm ra thủ phạm, con hãy tin điều đó, rồi mọi chuyện sẽ trở lại lúc ban đầu.
- Con biết,cha sẽ làm được... nhưng, có gì đó đã mất rồi.
.
Ngày thứ 2 đến trường cách một tuần sau đó,cha cô đã đi cùng cô, theo đó là một vài người cảnh sát, họ yêu cầu mọi người không được làm gì cô và sẽ tiếp tục theo dỏi và điều tra.
Lần này, mọi chuyện có vẻ êm ả hơn, chẳng còn là những cú đẫy ngã, chẳng còn là nhữngtiếng chửi rủa in ỏi, chỉ còn đó những lời xầmxì to nhỏ, chỉ có ánh mắt họ dành cho cô là không khác trước. Kinh tởm.
Vi Thuyên nhìn thấy Mai Lan, người bạn thân của mình. Cô gái ấy đang ở dãy hành lang phía bên kia, khuôn mặt đượm buồn và lo lắng. Đã gần một tháng nay, khi mọi chuyện xảy ra, cô không gặp Mai Lan, cô thoáng nghĩ,có lẽ cô ấy cũng như những người khác, cũngkhinh thường cô một cách…bình thường nhưvậy. Đến Gia Phong cũng không ngoại lệ, thì một "người bạn thân" như Mai Lan như thế cũng là chuyện thường tình thôi, phải không?
Gia Phong xuất hiện, cũng bên dãy hành lang kia, ngay bên cạnh Mai Lan. Cô chạy qua. Rất nhanh.
4 tầng lầu xuống. 3 tầng lầu lên. Người cô đầm đìa mồ hôi. Mồ hôi chảy xuống mắt, cay xè.
Cô đứng lại, trước mặt hai người ấy. Và một đám người ít ít xung quanh, thế rồi chốc lát lại đông đúc đến chật chội. Cô nhìn Gia Phongthôi và tưởng chừng cả Mai Lan cũng không có mặt ở đó.
Đã lâu lắm rồi cô không nhìn được anh trực tiếp mà chỉ qua những bức ảnh ở nhà. Nhìn anh có vẻ gầy đi nhiều và buồn nhiều quá. Vi Thuyên khẽ nhấc chân lên, cô muốn đến gần anh hơn, nhưng Gia Phong quay đi.
- Anh à! Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi, anh đừng buồn.
Cô nói rất nhẹ. Gia Phong từ từ quay lại, như ngạc nhiên…và đau khổ.
- Thuyên, cậu quá đáng quá. Đừng nhẫn tâm với Phong nữa.
Cô nhìn Mai Lan, đôi mắt bổng thay đổi lạ kì.
- Cậu hãy quay lại đi, và xin lỗi mình. Mình sẽ không nghĩ gì đâu…
Vi Thuyên cười, nụ cười thứ tha…
Nhưng đó bị xem là một nụ cười lố lăng nhảmnhí, Mai Lan khóc, nước mắt rơi thành dòng, Gia Phong bối rối và giận dữ, đám đông cũng giận dữ, ai ai cũng giận dữ…
- Mày điên à? Ai cần mày tha thứ, mày mới chính là kẻ cần sự thương hại và tha thứ của họ, đồ xấu xa!!
Một ai đó trong đám đông, không phải Gia Phong cất lời. Cô không nói gì cả, chỉ nhìn anhđang vội vã lau nước mắt cho Mai Lan. Cô nghe thấy có gì đó đang đập phá quanh đây, tiếng đập phá rất to, và chát chúa….
- Anh. Người anh phải lau nước mắt…là em mới đúng…
- Cô im đi!
- Tại sao anh tin tất cả là đúng? Tại sao khôngnghĩ mọi chuyện là sai?
- Tôi không thể? Cô không hiểu sao? Tôi không thể..
- Nếu như em khóc, anh có đau đớn không?
- …
Gia Phong không trả lời cô. Anh bước đi, chânvội vàng. Chạy trốn. Mai Lan vẫn đứng đó, ngừng khóc trong sự an ủi của mọi người, mắt vẫn đượm buồn.
Vi Thuyên thay đổi, cô nhuộm tóc. Mái tóc dài đen nhánh nay trở thành nâu trầm lạ lẫm. Mái trước gọn gàng, nay phủ hết cả khuôn mặt. Vẫn chưa có tin tức gì từ cuộc điều tra ấy. Ngày ngày, hết giờ làm việc cha cô lại có mặt tại cơ quan điều tra, vẫn tiếp tục tìm kiếm mộtngười đàn ông lạ. Đêm về, ông nhẹ nhàng lênphòng con gái, đêm nay con gái của ông lại viết gì đó trong một cuốn sổ, đêm nào cũng vậy…
Mai Lan dạo này ở rất gần Gia Phong, lúc nào trên trường cô cũng thấy cảnh ấy. Từng chút một đều được ghi nhớ rất kĩ. Cô nhận ra một điều.
Mai Lan yêu Gia Phong. Có lẽ là rất yêu.
Mai Lan cười rất hạnh phúc.
Và rồi, Vi Thuyên chợt cười.
"Có lẽ mọi chuyện nên kết thúc"
- Vi Thuyên.
- Cha…
Từ xa, cha cô đã gọi to tên cô như vậy. Vài kẻ nhìn ra, tỏ vẻ khinh miệt, khinh người đã tạo ra cô, đã cho cô sống trên cuộc đời này, một kẻ nhơ nhuốc đáng khinh…
- Họ tìm ra được rồi.
- ...
- Con đi với cha. Nhanh. Chúng ta sắp bắt được bọn chúng rồi.
Ông ấy cầm tay Vi Thuyên, đi như chạy, ngangqua Gia Phong. Anh không nhìn cô đến một lần. Vẫn thảng nhiên ngồi đó, khi thoáng thấybóng cô, anh đã làm một gì đó. Một gì đó khiến cô ngất đi. Hôn Mai Lan.
Khi tỉnh dậy, cô nghe thấy tiếng xào xào bên tai. Dần dần mọi hình ảnh mới rõ ràng trên mắt, thì ra đó là cha cô và một vài cảnh sát.
- Anh ta nói những tấm ảnh đó hoàn toàn là ảnh ghép.
- Sao cơ? Anh ta có nói ai đã làm chuyện đó không?
- Không? Anh ta nói rằng không hiểu tại sao có người lại cố tình làm điều này. Khi chúng tôi bắt anh ta đưa ra bằng chứng, anh ta đã cho chúng tôi xem hình của anh ta trên một web đen với cô bạn gái của anh ta.
Cuộc nói chuyện của họ dừng lại khi thấy Vi Thuyên tỉnh dậy. Cô chẳng nói gì cả, chỉ im lặng.
- Cô có biết ai có thù oán gì với mình không?
Người cảnh sát ấy hỏi.
- Không.
- Vậy…trong chuyện tình cảm thì sao? Nếu được hãy cho chúng tôi vài manh mối, khoanh vùng lại sẽ dể điều tra hơn.
Vi Thuyên đưa mắt ra cửa sổ. Chẳng ai biết taycô đang báu chặt lấy tấm



Facebook
Twitter