ớn làm em giật mình quay lại:
- Ơ…
Người con trai mặc quân phục đứng ở cửa nghiêng đầu chào em. Em đứng dậy:
- Ông…ông hỏi ai rứa?
Người ấy dở chiếc mũ lưỡi trai xuống:
- Xin lỗi cô, đây có phải nhà cô Mỹ Liên?
Em gật đầu:
- Dạ…phải rồi, mời ông ngồi chơi..
Người con trai để chiếc mũ lên bàn Salon và ngồi xuống ghế tự nhiên:
- Cô Mỹ Liên có ở nhà không hở cô?
- Dạ, chị Mỹ Liên đi lễ chưa về.
Người con trai nhìn em.
- Vậy ra cô là em của Mỹ Liên? Em gật.
- Tôi là Hoàng Minh, bạn của Mỹ Liên, còn cô…?
- Dạ ... Mai Liên.
- Hồi hôm, tôi không thấy cô trong buổi lễ sinh nhật của Hoài Thanh.
Em ngồi xuống chiếc ghế đàn:
- Dạ, chị Hoài Thanh là bạn của chị Mỹ Liên chớ đâu phải là bạn của Mai mà mời Mai.
Hoàng Minh nhìn hàng phím ngà trên đàn rồi nhìn em:
- Cô Mai Liên học đàn từ bao giờ?
Em cúi đầu bẽn lẽn:
- Dạ cũng bốn năm năm ni, tại vì bận học quá, Mai chẳng tập tành chi nhiều, nên tiến không nổi.
Minh đứng dậy, bước tới cạnh em.
- Theo thiểu ý của tôi, thì cô Mai Liên đàn khá lắm.
Minh đưa tay dạo nhẹ lên phím ngà đoạn đầu bản đàn quen thuộc. Em nhích sang một bên, tò mò nhìn Minh.
- Anh cũng chơi dương cầm?
Minh lắc đầu:
- Sơ sơ thôi, hiện giờ tôi đang chơi Vĩ cầm.
Em bạo dạn hơn:
- Chắc là anh đàn hay lắm?
Minh cười:
- Cô Mai Liên đang làm thầy bói đó à!
Em đỏ mặt:
- Mai đoán mà, tại anh nói anh không chơi dương cầm mà anh đàn còn được, huống hồ vĩ cầm là sở trường của anh.
Minh trở lại ghế ngồi:
- Tôi cũng chơi tài tử thôi cô Mai Liên. Nếu cô cho phép thỉnh thoảng tôi đem đàn lại đây hoà dương cầm với cô, được không cô Mai Liên?
Em ấp úng:
- Cái đó..còn tùy ba mẹ Mai.. để Mai xin phép đã.
Minh lại hỏi:
- Mỹ Liên cũng họa dương cầm với Mai Liên chứ?
Em lắc đầu:
- Dạ không, chị ấy không ưa âm nhạc…
Em nhìn mong ra cửa:
- Chị Mỹ Liên đi mô mà lâu về ghê.
Minh cầm mũ đứng lên:
- Tôi xin phép kiếu từ cô Mai Liên.
Em quay lại:
- Anh không chờ chị Mỹ của Mai về à?
- Thôi để khi khác, tôi sẽ đến thăm Mỹ và Mai Liên.
Em tiễn Minh ra cửa:
- Anh có chi cần nhắn với chị Mỹ không, để Mai nói lại.
- Cảm ơn Mai Liên, cũng chẳng có chi, nhờ Mai Liên nói lại với Mỹ Liên là có Hoàng Minh tới thăm mà không gặp.
- Dạ, để Mai nói lại.
- Cảm ơn Mai nhiều, thôi tôi về.
Em nhìn theo Minh khuất sau hàng rào tigôn, lòng phân vân lạ thường, chả biết Minh quen với chị Mỹ Liên từ lúc nào mà mặt mày trong lạ hoắc, hình như hôm nay em mới gặp anh chàng lần đầu, còn từ trước tới giờ thì em chả hề nghe chị Mỹ nhắc đến một người bạn trai nào tên Minh cả.
Em trở vào phòng khách, gieo người xuống chiếc ghế Minh vừa ngồi, suy nghĩ vẩn vơ. Chị Mỹ đào hoa ghê. Các bạn trai quen chị người nào cũng đàng hoàng trí thức, cũng cao ráo, đẹp đẽ….như Hoàng Minh vừa rồi đó, anh chàng có đôi mắt đẹp quá... Em mắc cỡ một mình, em úp tay vào đôi má nóng bừng bừng như vừa được hơ từ trong bếp lửa, em đang nghĩ đến Minh nhiều quá, anh chàng có cái gì đặc biệt đâu mà em lưu ý đến vậy, hơn nữa Minh là bạn của chị Mỹ cơ mà.
Có tiếng xích lô thắng trước cổng, Chị Mỹ Liên hấp tấp bước vào:
- Ba mẹ về chưa Mai?
- Chưa.
- Hú hồn.
- Chị đi đâu mà lâu rứa? Có chi mô mà hú hồn hú vía nờ.
Chị Mỹ ngồi xuống ghế tháo giầy quăng ra sàn:
- Tao đi lễ ra một lần với ba mẹ. Ba bận ra hàng, còn mẹ qua dì Ấn khui hụi, mẹ dặn tao về gấp trông nhà.
- Răng chị không nói là có em ở nhà rồi.
- Tao có nói nhưng mẹ bảo mi còn nhỏ, nhà lại rộng, bữa ni ăn cướp nhiều lắm, mi không biết à.
- Rứa răng chị không về sớm với em?
- Rứa tao mới hú hồn, sợ mẹ biết mẹ la ghê. Tại tao vừa mới ra khỏi nhà thờ thì gặp Mộng Thảo rủ tao đi ciné, nó bao mà dại chi không đi, phim hay kinh khủng mi ơi.
- Thú chưa, để người ta ở nhà chèo queo rầu rĩ râu ria ra rậm rạp!
Chị Mỹ đứng lên:
- Thôi tao đi thay áo quần đã, mẹ có hỏi nói là tao về lâu rồi nghe. Mẹ cứ sợ mi ở nhà một mình ăn cướp đến bắt cóc cục cưng của mẹ đi.
- Bày đặt, làm chi có nờ.
Chị Mỹ đã thay xong bộ pyjama màu lòng trứng, bước ra:
- Thiệt mà, để tao kể mi nghe hí, mới hôm tê đây nì, bà bác sĩ Giàu mi biết không?
Ngay giữa thanh thiên bạch nhựt mà ăn cướp dám vô nhà bả lột cái nhẫn hột xoàn…
- Mấy nhà nớ thì có hột xoàn để lấy chứ ăn cướp mà vô nhà mình thêm mất công, có mấy cây trứng gà là có giá mà thôi.
Chị Mỹ nói như reo:
- A mi nhắc ta mới nhớ, trứng gà nhà mình chín đẹp quá để tao đi khèo vài trái ăn chơi.
Em nhắc:
- Hái vừa vừa, để dành cho anh Lâm với đó.
Chị Mỹ nguýt em:
- Mi làm như tao là hạm không bằng.
- Em sợ chị hái hết đem lên trường phát chẩn.
- Mi làm như tao ngu lắm a.
Em nói mát:
- Chị đâu có ngu, chị chỉ hào hoa thôi, nên bao nhiêu cây trái trong vườn chị đem đi tặng hết.
- Mi đúnglà mọi giữ của.
- Giữ chi mà giữ, em giữ cho ba mẹ, cho anh Lâm, cho chị và cho em chứ đâu phải riêng mình em.
- Thôi không nói chuyện với mi nữa. Dai lắm. Chị Mỹ ngoe ngẩy đi ra vườn, sực nhớ đến Hoàng Minh, em gọi giật:
- Chị Mỹ, chị Mỹ.
Chị Mỹ dừng bước, quay lại cau mày:
- Chi nữa đó bà cụ non?
- Hồi nãy chị đi vắng, có người lại thăm.
Chị Mỹ đi trở vào, ngồi đối diện em:
- Dữ chưa? Răng không để mai mốt rồi nói luôn.
Em vờ giận:
- Chị ni làm đày gớm, không nói nữa.
Chị Mỹ cười hoà, nựng cằm em:
- Thôi mà, nói cho chị nghe đi nờ.
- Chị làm tàng quá sức, mai chừ cứ ăn hiếp người ta.
- Thôi mà, tao xin lỗi rồi mà, làm bộ rứa.
Em làm vẻ mặt nghiêm một chút rồi bật cười:
- Chị đóng kịch còn hay hơn Kim Cương nữa, làm tàng đó rồi đấu dịu đó.
- Nói cho tao biết đi Mai, ai tới thăm tao khi hồi rứa?
- Một nhân vật mới mà em chưa hề biết mặt, chưa hề nghe chị nhắc đến.
- Ai mà bí mật rứa mi, làm tao nhớ đến cuốn phim vừa xem.
- Phim chi rứa?
- Le passager de la pluie.
- Anh chàng ni có tên tuổi hẳn hoi mà, Hoàng minh, mặc đồ kaki, đại úy hình như có dấu quân y nơi tay áo.
Chị Mỹ cười cười nhìn em:
- Chà, quan sát kỹ dữ. Rồi chị nhíu mày - Hoàng Minh…Hoàng Minh mô hè.
Em ngạc nhiên:
-Ủa, bộ chi không quen à?
Chị Mỹ ngã người tựa vào mặt em, giọng ngờ vực:
- Hay là.. anh chàng muốn làm quen với mi...nên chờ tao đi vắng rồi làm bộ bước vào hỏi taom nhân thể nói chuyện với mi luôn.
Em lắc đầu nguầy nguậy.
- Không có mô…Hoàng Minh có vẻ thành thật lắm mà.
- Thì tao đâu có nói là anh chàng xảo trá đâu mà mi bênh dữ rứa nờ. Nhưng tao chắc là giả thuyết của tao đúng, thời chừ con trai có cả trăm phương nghìn kế để làm quen với con gái, mi ngây thơ lắm Mai nờ.
Chợt nhớ ra, em nhắc:
- À,em nhớ rồi, hình như hồi hôm anh chàng Minh cũng có dự tiệc sinh nhựt của chị Hoài Thanh nữa đó.
Chị Mỹ bóp tay lên trán:
- À, tao nhớ rồi, anh chàng minh hồi hôm mặc civil, nghe mi nói mặc đồ nhà binh nên tao đoán không ra. Đúng rồi, tao nhớ rồi , anh chàng có nói tên Minh và xin tao địa chỉ, không ngờ anh chàng lại tìm thăm mau vậy….
Em cười:
- Ai thấy mặt chị là tim rụng xuống cầu mà, con Hoàng Oanh nó nói rứa đó.
- Ôi, hơi mô mà mi đi nghe cái miệng con lém đó. À nì Mai, Hoàng Minh tới đây đợi tao có lâu không?
- Lâu, chị đi được một chút thì ảnh tới, ảnh vừa kiếu từ vài phút



Facebook
Twitter