Hoàng Oanh chở Honda đưa em về tận cổng:
- Chia tay hí. Mai nhớ đi học sớm nghe Mai Liên, tao cho mi coi cái ni hay lắm.
Em lườm bạn:
- Mi thì khi mô cũng có nhiều cái mới lạ, làm hơn quảng cáo thuốc cao đơn hoàn tán.
Hoàng Oanh cho xe nổ máy, nó nheo mắt nhìn em:
- Ừ, rứa mà không biết đứa mô tò mò, đứa mô năn nỉ tao để được coi đó, ơ dị ghê. Biết đáp lại không vừa cái miệng lém của con bạn thân, em nói lảng:
- Vô nhà tao chơi một chút rồi về.
- Thôi tao dông, tao còn nhiều việc lắm.
Em đi vào nhà lúc chị Mỹ Liên mở cửa bước ra.
Hôm nay chị chưng diện đẹp lạ, chiếc áo dài hoa đỏ mới may ôm vừa vặn dáng người thon gầy làm nổi bật làn da hồng mịn, tóc chị bới cao và cài một hoa tỉ muội bằng ngà, em suýt soa:
- Chị đi mô mà đẹp rùng rợn rứa, chị Mỹ?
Chị Mỹ Liên cười tươi như hoa sớm mai.
- Chị đi lễ, Mai Liên có đi không? Đi với chị luôn!
- Em đi rồi, em đi lễ với Hoàng Oanh từ sớm lận.
- Rứa à, răng không đánh thức chị dậy cùng đi cho vui.
- Hồi hôm, chị đi dự sinh nhật chị Hoài Thanh về khuya quá, cho nên em để chị ngủ.
Chị Mỹ Liên nhích qua một bên nhường lối cho em vào:
- Thôi chị đi hí, Mai chịu khó ở nhà trông nhà, ba mẹ cũng vừa mới đi xong, chị Sáu đi chợ rồi.
- Dạ để em, chị đi đi.
Em đứng tần ngần bên ngưỡng cửa, nhìn theo dáng chị Mỹ Liên thấp thoáng dưới hai hàng hạnh đào trồng dọc theo lối ra cổng, mầu hoa đỏ rực rỡ trên áo chị đã làm lu mờ những quả hạnh đào mọng chín trĩu nặng ngã nghiêng trước làn gió thoảng lao xao. Em nói nhỏ một mình:
- Chị Mỹ đẹp quí phái ghê.
Em nhớ đến lời Hoàng Oanh:
- Chị Mỹ Liên của mi sắc sảo dễ sợ, mấy anh chàng nhìn thấy là tim rớt lộp độp, cúi xuống lượm hết nổi.
Em cười, đấm vào lưng nó:
- Mi là chuyên viên phóng dại đó,, làm chi mà dữ rứa nờ.
Hoàng Oanh tròn mắt.
- Mi không tin hỏi mấy người học Luật coi. Tao nghe anh Thái kể, mỗi lần chị Mỹ Liên bước vô giảng đường là mọi tiếng ồn đều im bặt, mọi đôi mắt đổ dồn về gương mặt rạng rỡ của chị, dáng dấp quí phái của chị, con gái thì ganh tị, con trai thì chiêm ngưỡng.
Em gật gù:
- Kể ra được trời cho đẹp cũng thú vị mi hí, đi bên chị Mỹ Liên, tao trở thành Chung Vô Diệm.
Hoàng Oanh nhìn em đăm đăm:
- Mi nói quá đáng , mi cũng đẹp chớ bộ, nói rứa chớ tao thích vẻ đẹp dịu dàng của mi hơn, anh Bằng của tao nói, mi và chị Mỹ Liên là Thúy Vân , Thúy Kiều.
- Mấy ông anh của mi nhiều chuyện ghê.
- Đàn ông con trai ai mà chằng rứa, mi không nghe người ta nói là "làm hoa để người ta hái, làm gái để cho người ta…phê bình" sao, chính mi mới nhiều chuyện.
Em lại thua cái miệng lém của Hoàng Oanh em đành cười hoà.
Em vào phòng thay bộ đồ mát. Nhà rộng vắng người nên càng thấy thênh thang. Gia đình em ít con, mẹ sinh năm lần nhưng chỉ nuôi dược ba người: Anh Lâm bạn học của anh Bằng, đã ra bác sĩ được hai năm hiện làm việc tại bệnh viện Nguyễn Tri Phương, hai người tiếp theo một trai một gái bị bệnh, mất hồi còn bé, kế đến là chị Mỹ Liên, năm thứ hai Luật, em là con út được ba mẹ cưng nhất, hiện học lơp 12 A trường Đồng Khánh.
Ba em là thương gia, có cửa hàng bán phụ tùng xe hơi, xe gắn máy ở phố Trần Hưng Đạo. Ba bận rộn suốt ngày, tối dến mới về tới nhà, có nhiều khi ba đi Sài Gòn mua hàng cả tuần lễ, mẹ phải lên hàng thay thế ba điều khiển công việc. Nhiệm vụ của mẹ chỉ có thế cho nên mẹ thường rảnh lắm, mẹ ở nhà làm mứt bánh, chỉ vẽ cho hai cô con gái, nhưng thú thật mà nói, em và chị Mỹ Liên đành chào thua trước cái khéo tay của mẹ. Mỗi người, mỗi ý thích khác nhau, em thích đọc sách, anh Lâm chuộng thể thao, chị Mỹ Liên ưa chưng diện, còn.. say mê âm nhạc là phần của em. Ngoài giờ học ở trường, em còn là học viên dương cầm của Trường Quốc Gia Âm Nhạc, ba thường mắng yêu em:
- Con ni nhỏ nhất nhà mà khôn ác,, ưa đàn chi không ưa lại đi mê dương cầm, mua đàn cho mi lủng cả gia tài tao.
Nói vậy chứ ba cũng cố sắm cho em một chiếc dương cầm để em luyện thêm ở nhà, ba thường nói với mẹ:
- Nhờ trời mình có tiền thì cũng không nên tiếc với con làm chi, chìu nò được chừng mô hay chừng nấy, mai mốt nó đi lấy chồng biết vui buồn sướng khổ ra răng, tội nghiệp!
Chị Sáu đi chợ về léo nhéo sau bếp:
- Cô mai ơi cô Mai.
Em chạy xuống.
- Kêu chi mà ỏm rứa?
- Cô ăn sáng chưa?
- Chưa định đợi chị về nhờ chị đi mua đây.
Chị Sáu cười toe toét.
- Khỏi , tui có mua cái ni cho cô, chắc chắn là cô ưa lắm.
Em nghe bụng đói cồn cào:
- Chi rứa? Chị mua cái chi cho tôi rứa? Chi Sáu lui cui lục giỏ thức ăn, lôi ra một túi ni-lông:
- Giấm nuốt chả mực, nóng hôi hổi vừa thổi vừa ăn.
Em phì cười:
- Chị ni làm còn hơn hề nữa. Ai thuê chị quảng cáo đó.
Chị Sáu cười bẽn lẽn:
- Dạ mô có, tui thấy ngon thì tui nói rứa, chớ quảng cáo chi. Cô ăn thử cho mà coi. Để tôi đi lấy tô trút ra cho cô.
-Thôi được, để đó cho tui, chị lo làm thức ăn đi, trưa rồi đó. À, chị mua hết mấy rứa?
-Dạ bảy chục giấm nuốt, ba chục chả, vị chi là một trăm.
- Được , tí nữa tui sẽ hoàn tiền lại cho chị.
Chủ nhật ở nhà chằng biết làm gì, em đi vào phòng tìm một cuốn sách để xem, đọc được vài trang, em lại chán, xếp sách lại, thơ thẩn ra phòng khách. Em mở tung hết cửa lớn cửa sổ, gió từ vườn thổi vào mát rượi vẳng theo tiếng hót líu lo của bày chim nhỏ làm tổ trên mấy tàng nhãn sau vườn.
Mới hôm qua đây, anh Lâm bảo em:
- Có tổ chim chào mào mới nở trên cây nhãn a, Mai thích không, anh leo lên lấy xuống cho.
Em đã từ chối:
- Thôi anh, để chúng sống gần với mẹ nó, vói thiên nhiên. Bắt chúng nhốt vào lồng, mình vui trong chốc lát mà chúng phải khổ trọn đời, tội lắm.
Chị Mỹ Liên đã cười, chị bảo em là đạo đức giả, lý luận như bà cụ non. Nghe vậy em lại lo, em sợ chị Mỹ xúi anh Lâm lấy tổ chim đó cho chị, nên em cứ theo dặn anh Lâm hoài, làm anh cười em:
- Mai khỏi lo, Mỹ Liên nó đâu có thèm chơi ba cái thứ trẻ con đó, nó lớn rồi chớ bộ.
Em phụng phịu:
- Em cũng lớn nì.
Anh Lâm xoa đầu em
- Chà, Mai Liên của anh lớn ghê a, bằng con mèo con luôn.
Anh Lâm hay trêu mình ghê, em vửa nghĩ tới anh Lâm vừa nhìn lên cây trứng gà vươn cao bên cửa sổ. Dạo này anh Lâm cứ trực ở bệnh viện mãi , ít về nhà làm em nhớ anh ghê, trứng gà mùa này trái thật to, em sẽ hái vài quả lớn nhất dú trong khạp gạo dành cho anh Lâm kẻo để chị Mỹ Liên kéo bạn bè về hái trái hết, vì em biết, chị Mỹ và anh Lâm đều khoái ăn món này.
Chị Sáu chạy lên:
- Cô Mai ơi! Cô ngó dùm nhà chút hí.
- Chị đi mô?
- Tui chạy lên chợ mua cần tây, hồi sáng bà dặn mà tôi quên mất.
- Đi mau mà về nghe, trưa rồi đó…
- Dạ.
Ba mẹ và chị Mỹ đi đâu mà lâu ghê, em buồn thấm thía, em đến bên chiếc dương cầm, kéo ghế ngồi xuống, lướt nhẹ đôi tay lên phím ngà. Tiếng nhạc thánh thót ngân vang trong phòng vắng, vương vương không gian ru em vào mơ mộng, em thấy trước mặt mình, tấm thảm cỏ xanh rờn trải rộng bao la, có tiếng suối reo róc rách, tiếng chim ca lảnh lót trên cành, cùng đàn bướm muôn màu bay lượn bên những khóm hồng tươi rực rỡ… và em cất cao lời hát .. "nhớ hôm nào mùa xuân mới sang, muôn bầy chim ca hót vang, tung cánh nhẹ bay la đà, bướm khoe mình trên muôn cành hoa… Tếng dương cầm còn vang thiết tha, riêng mình ta đây với ta, chìm đắm trong một giấc mơ. Đôi tay em vẫn say sưa dạo lên phím đàn, em thả hồn theo ngàn cung bậc chơi vơi, cho đến khi em cảm thấy hình như có ai đang đứng sau lưng em, đang ngắm mình từ hồi nãy đến giờ, Em ngưng đàn, có tiếng thở nhẹ từ phía cửa l



Facebook
Twitter