rc;ng tử ư. . .
Y nhún vai dè bỉu nói:
- Ta chẳng được gì . . . . .
Rút trong ống tay áo ra tờ ngân phiếu:
- Với tờ ngân phiếu năm mươilạng kim lượng này, Quang mỗ có thể mua được một giai nhân sắc nước hương trời.
Quang mỗ nhường nha đầu này lại cho Thôi công tử đó.
Thôi Bá hừ nhạt:
- Ngươi không dám đặt cược thêm với Thôi Bá ư?
- Quang mỗ không có cái thú ngông nghênh như Thôi công tử.
Quang Chỉ ôm quyền:
- Cáo từ Thôi Bá gắt giọng:
- Ngươi bỏ đi thật à?
- Quang mỗ chẳng thú lưu lại đây làm gì Nhưng trước khi Quang mỗ bỏ đi ta muốn làm người bàng quang xem Thôi công tử bỏ ngân lượng mua tiểu a đầu kia như thế nào?
Thôi Bá hơi một chút lúng túng. Y chưa tìm ra được đối sách nào để khích bác Quang Chỉ thì Quang Chỉ đã bước vào đám người vây quanh thiếu nữ và Thôi Bá.
Đứng giữa những ánh mắt đang nhìn mình. Thôi Bá nheo mày rồi lấy trong tay áo ra hailạng bạc đặt vào chiếc chén đồng trước mặt thiếu nữ.
- Nha đầu. . . Ngươi chỉ đáng giá hai lạng bạc thôi. Ngươi có đồng ý không?
Mọi người xầm xì. Tất cả đều hướng nhìn Quang Chỉ.
Quang Chỉ lên tiếng nói thì Thôi Bá nhìn gã:
- Quang thiếu gia đã bỏ cuộc thì Thôi mỗ được quyền mua theo giá khác, không biết Quang thiếu gia có điều chi bực bội không? Hay Quang thiếu gia thấy phải binh vực cho ả nha đầu này mà muốn tiếp chiêu với Thôi mỗ?
Quang Chỉ sa sầm.
Thôi Bá ngửa cổ cười khăng khắc.
Trong khi gã cười thì Quang Chỉ cứ đứng đực ra như phổng.
Thôi Bá cắt ngang tràng tiếu ngạo nhìn Quang Chỉ rồi chìa hữu thủ đến trước.
Những ngón chỉ pháp của y phát ra những thanh âm cắc cắc co lại giống như vuốt chim ưng.
Thôi Bá nhường mày nói:
- sao . . . Quang thiếu gia có muốn làm anh hùng không nhỉ?
Gã vừa nói dứt câu thì một giọng nói trầm trầm cất lên từsau lưng thiếu nữ:
- Ta trả cho nàng cái giá ba mươi mốt lạng kim lượng.
Nghe giọng nói này Thôi Bá quay phắt lại Đập vào mắt gã là khuôn mặt khôi ngô anh tuấn nhưng ánh mắt thì tỏ vẻ lạnh lùng hơn cả băng thạch.
Thôi Bá buột miệng:
- Ngươi là ai?
- Tại hạ họ Lâm tục danh Trung Quân.
Trung Quân vừa nói vừa khoanh tay ôm kiếm. Y nhìn Thôi Bá - Tại hạ vừa trả giá cao hơn Thôi công tử một lạng kim lượng . . . Công tử có thể trả giá cao hơn chứ?
Thôi Bá sa sầm mặt:
- Lâm Trung Quân . . . Ngươi muốn đánh cược với Thôi thiếu gia à?
- Tại hạ rất thích đánh cược. Nếu như Thôi công tử thua thìphải mất một số ngân lượng bỏ ra. Lời nói của tại hạ rất nặng không bỏ qua được đâu.
Lâm Trung Quân nói rồi lấy trong ống tay áo ra một cuộn ngân phiếu. Y rút lấy một tờ đặt vào chén đồng rồi nhìn Thôi Bá - Mời Thôi công tử.
Thôi Bá lúng túng gắt giọng nói:
- Ngươi biết ta là Thôi thiếu gia của ưng Bang chứ?
- Tại hạ không cần biết điều đó mà chỉ cần biết Thôi công tử có trả thêm hay không?
Mọi người lại bàn tán xầm xì về sự xuất hiện đột ngột của Lâm Trung Quân.
Thôi Bá nheo mày. Y vừa lưỡng lự vừa lúng túng.
Y miễn cưỡng nói:
- Ngươi biết làm thế là có ý khiêu khích Thôi thiếu gia không?
Lâm Trung Quân lắc đầu:
- chẳng có gì khiêu khích cả. Thôi công tử muốn Nghĩ sao cũng được nhưng nếu muốn có vị cô nương này thì phải bỏra số kim lượng hơn tại hạ.
Thôi Bá hừ nhạt rồi nói:
- Bổn thiếu gia trả cho người bằng ưng Trảo Công . . . Ngươicó chịu không?
- Thôi công tử không nên làm điều đó với Lâm mỗ. Cái giá để tại hạ làm điều đó với côngtử cao lắm.
Hừ một tiếng, Thôi Bá nhìn Lâm Trung Quân:
- Bổn thiếu gia muốn xem nó cao như thế nào?
Y nói dứt lời dáng bộ bước thẳng đến Lâm Trung Quân vươn tráo vào yết hầu.
Tráo của Thôi Bá chưa đến đích thì kiếm của Trung Quân đã thoát ra khỏi vỏ, đặt mũi kiếm bén ngót vào yết hầu của gã.
Thôi Bá giật mình.
Trung Quân nói :
- Thôi công tử sớm nhận ra cáigiá của mình rồi chứ?
MỒ hôi rịn ra mặt Thôi Bá. Y nhìn Trung quân không chớp mắt.
Trung Quân từ từ thu kiếm lại tra vào vỏ Y vừa tra kiếm vừa nói:
- Tại hạ không muốn mất một miếng ăn ngon. Thế nào tại hạcũng gặp lại Thôi công tử.
Sắc diện Thôi Bá đỏ bừng. Y miễn cưỡng nói :
- Thôi mỗ sẽ gặp lại ngươi.
Y nói rồi xăm xăm bỏ đi.
Trung Quân bước đến trước mặt thiếu nữ nắm tay nàng kéo lên.
Vừa kéo thiếu nữ đứng lên, Trung Quân vừa nói :
- Tại hạ đã mua cô nương.
Nàng nhún nhường thi lễ rồi nói:
- Dạ Minh thuộc về Lâm công tử.
Trung Quân gật đầu:
- Dạ Minh cô nương đi theo ta.
- Dạ.
Lâm Trung Quân và Dạ Minh rời khu chợ. Trung Quân vừa đi vừa hỏi:
- Tại sao Dạ Minh cô nương lạiphải bán thân?
- Dạ Minh cần ngân lượng để chữa bệnh cho mẫu thân.
Trung Quân khẽ gật đầu:
- Dạ Minh cô nương đúng là một thiếu nữ hiếm có trên đờinày. Nay cô nương đã có kim lượng rồi mau mời đại phu vềchữa trị cho mẫu thân cô nương.
- Dạ Minh cung thỉnh Lâm chủ nhân về thảo trang của Dạ Minh.
Lâm Trung Quân hơi lưỡng lự rồi gật đầu:
- Được Dạ Minh đưa Trung Quân đến một giang nhà nhỏ hẹp ọp ẹp nằm tít trong một ngõ hẻm, khi nàng đẩy cửa bước vào thì mùi ẩm thấp tỏa ra hắt vào mũi Trung Quân.
Dạ Minh bối rối nói:
- Chủ nhân. . . Nhà tiểu nữ rất nghèo.
- Ta không quan tâm đến điều đó.
Y khom lưng bước qua cửa.
Dạ Minh bước đến bên chiếc giường ọp ẹp có một thiếu phụ gầy đét nằm bất động. Nàng lay thiếu phụ:
- Mẹ . . . Dạ Minh có ngân lượng rước đại phu về chữa trị cho mẹ rồi.
Thiếu phụ vẫn nằm bất động.
Dạ Minh lay gọi lần nữa:
- Mẹ...
Thiếu phụ vẫn không trả



Facebook
Twitter