de; ngủ say ba ngày ba đêm rồi . . . Giờ thấy trong người thế nào?
- Muội đã thấy khoẻ hẳn rồi.
Trương Quảng lắc đầu:
- Cái gì cũng phải có thời gian hồi phục . . . Đừng nôn nóng quá, ta đã nấu ít thức ăn cho nàng. Hãy dùng tạm đi.
Nắm tay Thể Ngọc dìu lại bên bếp lửa, Trương Quảng khơi trong đống tro ra một củ sâm tỏa mùi thơm ngào ngạt. Cẩn thận bóc củ sâm bỏ đặt vào tay Thể Ngọc.
- Đây là tuyết liên sâm. . . nó có công dụng trị thương rất hay. Nàng nên dùng no.
- Sao huynh lo cho muội vậy?
- Bởi vì ta là một đại phu. Nàng ăn đi.
Thể Ngọc ăn củ sâm. Mùi hương tuyết liên xông lên mũinàng cùng với vị ngọt thanh từ tuyết liên lan tỏa qua từng ngóc ngách trong miệng khiến Thể Ngọc buột miệng thốt:
- Ngon quá.
Trương Quảng mỉm cười :
- Nàng khen ngon là ta mãn nguyện rồi.
Nàng bẻ lấy miếng tuyết liên đặt vào tay Trương Quảng:
- Huynh cùng ăn với muộ .
Trương Quảng lắc đầu - Khôngđâu. . . Nàng cần hơn.
- Huynh không đói à?
- Huynh đã ăn nhiều rồi.
- Nhưng muội muốn huynh cùng ăn với muội.
- Thể Ngọc là người bệnh hay Trương Quảng là người bệnh?
Nụ cười mỉm hiện lên hai cánh môi của Trương Quảng. Nhận được nụ cười của chàng đôi lưỡng quyền của Thể ngọcửng hồng e thẹn.
Trương Quảng nhìn nàng :
- Thể Ngọc rất đẹp.
Câu nói này của Trương Quảngkhiến Thể Ngọc thẹn chín cả người. Nàng bẽn lẽn nói:
- Huynh có dùng kim châm khai thông kinh lạc cho muội không?
Trương Quảng gật đầu:
- Tất nhiên là có . . . Nếu như Trương Quảng không dụng kim thuật thì Thể Ngọc đã bị bán thân bất toại rồi.
Nàng cúi mặt nhìn mũi hài:
- vậy Trong lúc Thể Ngọ c ngủ vùi . . .
Huynh đã.....
Nàng bẽn lẽn nhìn lên Trương Quảng:
- Nếu dụng thuật kim châm thì nhất định huynh đã nhìn thấy tất cả rồi.
Trương Quảng mỉm cười :
- Thể Ngọc yên tâm . . . Cho dù Trương Quảng có thấy cũng xem như không thấy gì cả.
Trương Quảng đứng lên nắm tay nàng:
- Thể Ngọc theo huynh.
Chàng dắt Thể Ngọc đi sâu vàotrong hang. Hai người đến một vực sâu hun hút.
Trương Quảng chỉ xuống vực đó nói :
- Thể Ngọc để ý nhé.
Lời Trương Quảng vừa dứt thì một ánh sáng từ trong vực loélên. Thể Ngọc buột miệng hỏi:
- Trương huynh . . . Cái gì vậy?
- Theo huynh đoán thì vật vừaphát hào quang kia chính là Linh Chi Thạch Nhũ.
Chỉ những ai có kỳ duyên mới có thể thấy nó mà thôi.
Trương Quảng nhìn nàng :
- Huynh muống lấy Thạch LinhChi cho Thể Ngọc.
- Huynh xuống dưới lấy à? Hãyđể cho muội.
Trương Quảng lắc đầu:
- Không được . . . Bởi chỉ có mình Trương Quảng biết cách lấy Linh Chi ra khỏi đá mà thôi. Nếu sơ sẩy, chúng ta sẽ không lấy được Linh Chi đâu.
Còn gặp nguy hiểm nữa . . .
Thể Ngọc lắc đầu:
- Muội không cần đâu.
- Thể Ngọc là người luyện võ công. . .
Không nên bỏ qua cơ hội hiếm có.
- Sao cứ là Thể Ngọc mà không là huynh? Kỳ duyên gặpđược Linh Chi là huynh chứ đâu phải là muội.
Trương Quảng lắc đầu:
- Huynh dùng nó chẳng được lợi ích gì.
cái huynh cần không phải là Thạch Linh Chi.
Nàng bẽn lẽn nhìn Trương Quảng:
- Vậy cái huynh cần là gì nào?
- Sau này có cơ hội huynh sẽ cho Thể Ngọc biết.
ánh hào quang lại loé lên lần nữa, Trương Quảng nói :
- Thể Ngọc giúp Trương Quảnghái Linh Chi nhé.
Nàng gật đầu:
- Huynh nói đi . . . Cần muội giúp gì nào?
Trương Quảng bước gần đến bên góc động cầm lấy ngọn đuốc to. Chàng đánh đá lửa nhóm cây đuốc rồi đặt vào tay Thể Ngọc - Chỉ cần Thể Ngọc rọi ngọn đuốc cho Trương Quảng thôi .
Nàng lo lắng nói:
- Trương huynh xuống dưới đó nguy hiểm lắm.
- Thể Ngọc yên tâm. . . Khi còn để chỏm, Trương Quảng đã leo trèo rồi.
Không sao đâu. Cho dù gặp được kỳ duyên của tạo hóa ban tặng thì cũng phải đối mặt với hiểm nguy. Chứ chẳngbao giờ có thứ gì cho không cả.
Nói rồi Trương Quảng bám vào dây leo từ từ thả chân lần xuống vực. Đứng trên bờ vực rọi ngọn đuốc cho chàng mà tim Thể Ngọc đập như trống trận.
Nàng nhìn xuống Trương Quảng Nghĩ thầm:
- Sao huynh ấy lại lo lắng cho mình như vậy?
Một viên cuội bất ngờ rơi khỏivách đá tạo nên những thanh âm lộp cộp khiến Thể Ngọc càng lo lắng hơn. Nàng nói:
- Trương huynh . . . cẩn thận đó . . . Thể Ngọc cần huynh hơn cần Thạch Linh Chi.
- Thể Ngọc yên tâm . . . Trước khi chưa lấy được Thạch Linh Chi ta không để mất mạng đâu mà.
Nói như thế nhưng Trương Quảng phải mất non một canhgiờ mới lần đến được Thạch Linh Chi. Chàng cẩn thận chờ cho
nó vụt phát ánh sáng mới ngắt lấy ra khỏi vách đá. Linh Chi vừa bị bứng ra khỏi vách đá thì cả một tảng đá to trên vách như thể bị bứng ra theo gốc Linh Chi vỗ vào ngực Trương Quảng.
Chàng chới với tuột tay rơi tõm xuống vực
Thể Ngọc chớp thấy, liền thi triển kinh công băng mình xuống vực sâu. Nàng vươn tayôm ngang lưng Trương Quảng.
Rồi đề khí xoay tròn như chiếcbông vụ cắp theo Trương Quảng lướt lên bờ vực.
Chân nàng đã đứng trên bờ vực rồi mà vòng tay vâm ôm cứng lấy Trương Quảng. Mặt đối mặt, mắt đối mắt, họ như thể nhập làm một trong sự imlặng. Thể Ngọc thấy rõ mồn một từng giọt mồ hôi trên trán chàng và ngược lại chàngnghe rõ từng nhịp tim của nàng
Thể Ngọc nói:
- Trương huynh...
Nàng chỉ nói được bấy nhiêu đã bẽn lẽn cúi mặt nhìn xuống.
Trương Quảng nhìn nàng gần như không chớp mắt. Mãi mộtlúc mới lên tiếng:
- Không có muội . . . Huynh đã chết.
Nàng ngẩng mặt lên nhìn. ánhthu nhãn của nàng lóng lánh bóng tình hướng vào mắt Trương Quảng. Đôi ngọc thủ của Thể Ngọc bất ngờ vòng qua cổ của Trương Quảng. Nàng thỏ thẻ nói:
- Nếu không vì Thể Ngọc huynh không gặp nguy hiểm này đâu. Huynh đã vì muội...
Sự im lặng nhanh chóng bao t



Facebook
Twitter