cho bất cứ ai cũng phải e dè khi phải đối mặt với nó. Tại Trường An, đao pháp của Chu Bành đã lẫy lừng nên y có ngoại hiệu là Nhất Đao Đoạt Hồn. Thần lực của gã phối hợpvới ngọn binh khí kia, tạo ra một uy lực vô cùng to lớn khó ai có thể lường hết được.
Lâm Trung Quân chỉ hơi lách bộ qua tránh Ngọn đại đao bổ dọc theo đường vòng cung từ trên xuống, chém xả vào một chiếc bàn. Tiện đôi chiếc bàn đó. Lâm Trung Quân vẫn khoanh tay trước ngực.
Y có vẻ rất ung dung tự tại.
Phát triển một chiêu đao đầy uy lực vũ bảo để lấy mạng đối phương nhưng đại đao của Chu Bành chỉ chém đôi chiếc bàn kia rồi ghim thủng xuống sàn gạch Tuyết Hoa Lâu. Khi tấn công hụt đối phương thì phàm người xuất chiêu cũng phải thu hồi binh khí trở lại thế khai cuộc hoặc phải biến chiêu tiếp theo, nhưng Chu Bành thì không như vậy. Y vẫnđứng dạng chân,tay cầm chắc đốc đao, ngươi hơi khom về phía trước. Y không thu ngọn đại đao về, cũng không biến chiêu tấn công tiếp đối phương của mình.
Thấy sự kiện kỳ lạ đó Đông Chu lẫn Lợi Thế Vân phải cau mày. Cả hai chẳng hề thấy Lâm Trung Quân xuất thủ để đón đỡ đao pháp của Chu Bành, chứ đừng nói là phản xạchiêu công tập kích ngược lại đối thủ của y.
Nhưng sự bất động của Chu Bành khiến Đông Chu và Lợi Thế Vân ngờ ngợ đã có sự biến xảy ra cho Tam đệ của họ.
Nhị Tuyệt nói:
- Tam đệ Chu Bành. . . Ngươi làm sao vậy chết rồi ư.
Lâm Trung Quân nhìn Nhứt Tuyệt và Nhị Tuyệt ôn nhu nói:
- Y chết rồ "
Lời nói của Lâm Trung Quân như thể đánh thức cho Chu Bành. Y như thể lấy lại thần thức để buông ngọn đại đao rồi đổ sầm đến trước .
Huỵch.
Thể xác nặng nề của họ Chu nện mạnh xuống sàn gạch, bấy giờ có một vòi máu phún ra từ yết hầu gã.
Đông Chu lẫn Lợi Thế Vân mở to mắt để nhìn thể xác của Chu Bành. Cả hai cùng bất ngờvà cùng ý niệm, Lâm Trung Quân đã xuất thủ Tử Kiếm tự bao giờ để lấy mạng tam đệ của họ?
Đúng rồi, Đông Chu và Lợi ThếVân bật đứng lên. Đông Chu nhìn Lâm Trung Quân gần nhưkhông chợp mắt. Y buột miệng nói:
- Chẳng lẽ Lâm túc hạ là . . . . . Vô ảnh Tử Kiếm?
Lâm Trung Quân nhạt nhẽo đáp lời Đông Chu:
- Nhứt Tuyệt Đông Chu tôn giáđã nhận ra tại hạ rồi đó.
Nhị Tuyệt Lợi Thế Vân lắc đầu:
- Y Thật như vậy không?
Lâm Trung Quân nhạt nhẽo nói:
- Thật hay không thì nhị vị tôngiá phải cố gắng giữ lấy mạngcủa mình.
Lợi Thế Vân và Đông Chu đồngloạt rút trường kiếm nhưng lại thối lui về phía sau một bước. Hai ngươi nhìn như thể muốn đóng đinh nhãn quang vào mặt họ Lâm.
Đông Chu nói:
- Lâm Trung Quân. Nếu các hạ là Vô ảnh Tử Kiếm thì xem như Đông mỗ đã tới số bằng như không phải thì ngươi đã tới số vì dám lấy mạng tam đệChu Bành.
Đông Chu thét lớn một tiếng, điểm mũi giày, múa tít trườngkiếm lao đến. Lâm Trung Quângần như lúng túng chẳng biết phản xạ gì. Khi y chớp thấy được bóng kiếm sáng ngời thìyết hầu cũng nhận ra cảm giácrát buốt.
Lợi Thế Vân bất giác đưa tay lên rờ yết hầu mình. Y rờ yết hầu rồi từ từ chìa tay ra trước mặt. Màu đỏ lẫn mùi máu tanhxông vào mũi Nhị Tuyệt Thần Sát Lợi Thế Vân.
Y muốn nói câu gì đó nhưng như có cái gì chẹn ngang không sao thốt lên lời chỉ còn phát ra những âm thanh khèn khét.
cùng với những âm thanh thì cổ họng của y phún ra vòi máu tươi đỏ trước mũi giày.
Đến lúc này y mới thốt được thành tiếng:
- Ta chết . . .
Lợi Thế Vân nói chưa hết câu thì đổ sầm như cây chuối bị phát ngang tận gốc.
Cái chết của Nhị Tuyệt Lợi Thế Vân khiến Nhứt Tuyệt Đông Chu thẫn thờ cả người. Tam Tuyệt Thần Sát hai người đã bỏ mạng, y không còn hoài nghi nữa mà đoan chắc như đinh đóng cột, đối thủ của mình chính là Vô ảnh Tử Kiếm.
Đoan chắc được điều đó, NhứtTuyệt Đông Chu đâu còn dũng khí và hứng thú giao đấu với Lâm Trung Quân.
Y trở bộ toan lao ra cửa Tuyết Hoa Lâu. Y nhích động thân pháp trước nhưng vẫn không vượt được cửa tòa kỹ lâu Tuyết Hoa Lâu. Lâm Trung Quân đã đứng chặn ngang ngưỡng cửa khoanh tay trước ngực.
Nhứt Tuyệt Đông Chu phải nhượng bộ dừng bước. Y thối lui lại hai bộ hoành kiếm ngang ngực.
Lâm Trung Quân nói:
- Tam Tuyệt Thần Sát Tuyết Hoa Lâu thì hai đã chết. Đông Chu tôn giá định bỏ hai người kia mà giữ mạng mình sao. Để cõi hư vô chỉ có Nhị Tuyệt.
Đông Chu miễn cưởng nói:
- Hai người đã chết rồi. Chẳng lẽ Lâm các hạ còn chưa vừa ý hay sao?
- Ba người chết mới đủ bộ Tam Tuyệt Thần Sát.
- Lâm các hạ muốn lấy mạng của Đông Chu?
Lâm Trung Quân thản nhiên gật đầu như thể đã quyết địnhtrước rồi và chẳng có điều gì khiến y có thể thay đổi ý định.
Đông Chu cắn răng trên vào môi dưới.
Lâm Trung Quân nói:
- Đông tôn giá có thể tự chọn cho mình cái chết mà không cần kiếm của tại hạ.
Giọng nói của Lâm Trung Quânthật đều đều nhưng khi lọt vào tai Đông Chu thì lại khiến cho xương sống của họ Đông gay lạnh. Cảm giác gay lạnh đó khiến y phải rùn mình.
Đông Chu lắc đầu nói:
- Đông mỗ không muốn chết.
- Không được. Đông tôn giá không thể sống được khi hai người kia đã chết. Tại hạ không giết tôn giá thì chắc chắn Nhị Tuyệt và Tam Tuyệt sẽ cho tại hạ là kẻ bất công. Tam Tuyệt Thần Sát Tuyết Hoa Lâu đã bức ép Mạc Tuyết Hương đến chỗ chết thì nay cảba người phải chịu nhận lãnh cái chết từ hành động của mình.
Đông Chu lắc đầu:
- Túc hạ nói sai rồi. Vụ án Mạc Tuyết Hương, Đông mỗ không xen vào. Chỉ có Chu Bành tạo ra vụ huyết án đó không thể nói cả Tam Tuyệt Thần Sát Tuyết Hoa Lâu.
- Đông Chu tôn giá là một trong Tam Tuyệt Thần Sát. Tại hạ chỉ biết thế thôi.
Đông Chu rít giọng nói:
- Ngươi buộc Đông Chu phải chết ư?
Không cho một sinh lộ nào?
Lâm Trung Quân thản nhiên đáp l



Facebook
Twitter